题吴仲圭平远图

明代 绝恂
苍山遥遥几千里,绿树参差碧空起。双帆忽从江上归,影落斜阳湿秋水。 林阴苍莽鸟不飞,石径蹭蹬行人稀。松根似可缚茅屋,沙尾亦足容渔矶。 我尝西游倚江阁,极目长空入寥廓。好山不肯过江来,恨不乘风跨黄鹤。 吴君画手当代无,落笔何年成此图。安能著我岩壑底,相觅老樵寻钓徒。
cāng shān yáo yáo qiān   绿 shù cēn kōng shuāng fān cóng jiāng shàng guī yǐng   luò xié yáng shī qiū 湿 shuǐ    
lín yīn cāng mǎng niǎo fēi   shí jìng cèng dèng xíng rén sōng gēn shì máo shā   wěi róng    
cháng 西 yóu jiāng   cháng kōng liáo kuò hǎo shān kěn guò jiāng lái hèn   chéng fēng kuà huáng    
jūn huà shǒu dāng dài   luò nián cheng ān néng zhù yán xiāng   lǎo qiáo xún diào