题吴之矩云起楼

明代 高攀龙
吾友搆高楼,上与南山友。推窗延诸峰,凭几揖群阜。 楼中列万卷,亦贮泉百缶。彝鼎皆商周,图书悉科斗。 客来赏奇文,疑义相与剖。递品阳羡荼,呼取惠山酒。 或时自晏坐,澹然一何有。青山时出云,白云时入牖。 焂忽曳作衣,亦或变为狗。起灭千万端,巧历能算否。 人生一如此,幻化安能久。借问天壤閒,何者是不朽。
yǒu gòu gāo lóu   shàng nán shān yǒu tuī chuāng yán zhū fēng píng   qún    
lóu zhōng liè wàn juàn   zhù quán bǎi fǒu dǐng jiē shāng zhōu   shū dǒu    
lái shǎng wén   xiāng pōu pǐn yáng xiàn   huì shān jiǔ    
huò shí yàn zuò   dàn rán yǒu qīng shān shí chū yún bái   yún shí yǒu    
shū zuò   huò biàn wéi gǒu miè qiān wàn duān qiǎo   néng suàn fǒu    
rén shēng   huàn huà ān néng jiǔ jiè wèn tiān rǎng xián   zhě shì xiǔ