题无余处士书斋

唐代 齐己
闲地从莎藓,谁人爱此心。琴棋怀客远,风雪闭门深。 枕外江滩响,窗西树石阴。他年衡岳寺,为我一相寻。
xián cóng shā xiǎn   shuí rén ài xīn qín huái 怀 yuǎn   fēng xuě mén shēn
zhěn wài jiāng tān xiǎng   chuāng 西 shù shí yīn nián héng yuè   wèi xiāng xún