题浯溪

宋代 白玉蟾
芙蓉睡足西风冷,渔阳捲入来无影。 不思夜火笑骊山,甘欲庭花唱宫井。 马嵬山下杜鹃声,罗袜空凄花草馨。 谁谓霓裳非有情,倚腔犹韵雨霖铃。 胡人先母而后父,此语悟君君不悟。 天下何思复何虑,华清目送猪龙去。 已矣去,知不知, 悲莫悲於南内悲,危犹危似西狩危。 伊人事定有所制,但得抱女成嘘欷。 元都水,颜太师, 截禄山骨为之字,沥禄山血为之辞。 未千年事几如此,风雨剥蚀苍苔碑。 禹启乘云去亦久,客舟空舣浯溪湄。
róng shuì 西 fēng lěng   yáng juǎn lái yǐng
huǒ xiào shān   gān tíng huā chàng gōng jǐng
wéi shān xià juān shēng   luó kōng huā cǎo xīn
shuí wèi cháng fēi yǒu qíng   qiāng yóu yùn lín líng
rén xiān ér hòu   jūn jūn
tiān xià   huá qīng sòng zhū lóng
  zhī zhī  
bēi bēi nán nèi bēi   wēi yóu wēi shì 西 shòu wēi
rén shì dìng yǒu suǒ zhì   dàn bào chéng
yuán dōu shuǐ   yán tài shī  
jié shān wèi zhī   shān xuè wèi zhī
wèi qiān nián shì   fēng shí cāng tái bēi
chéng yún jiǔ   zhōu kōng méi