题吴氏一砚斋

清代 屈大均
中山王之琢,南京有四园。其东傍青溪,一曲流潺湲。 秦淮窈窕通,钓鱼来至尊。至今濯锦塘,御气生朝暾。 左右多居人,蒲荷接市门。罂粟与文无,一一含旧恩。 我将携妻孥,于此开层轩。为怜有吴君,掌故相讨论。 呜咽成春秋,纪亡不纪存。君言有玉砚,吐辞如春温。 将输仁爱思,与我同晨昏。
zhōng shān wáng zhī zhuó   nán jīng yǒu yuán dōng bàng qīng   liú chán yuán
qín huái yǎo tiǎo tōng   diào lái zhì zūn zhì jīn zhuó jǐn táng   shēng zhāo tūn
zuǒ yòu duō rén   jiē shì mén yīng wén   hán jiù ēn
jiāng xié   kāi céng xuān wèi lián yǒu jūn   zhǎng xiāng tǎo lùn
chéng chūn qiū   wáng cún jūn yán yǒu yàn   chūn wēn
jiāng shū rén ài   tóng chén hūn