题武陵护戎林亭

宋代 李含章
修篁簇径出林椒,可与游人避俗嚣。 曲槛隔花安笔砚,小窗延月伴箪瓢。 红藤引蔓移山豆,绿叶分葩植水蕉。 到此每怜清气别,可堪寒夜雨潇潇。
xiū huáng jìng chū lín jiāo   yóu rén xiāo  
kǎn huā ān yàn   xiǎo chuāng yán yuè bàn dān piáo  
hóng téng yǐn màn shān dòu   绿 fēn zhí shuǐ jiāo  
dào měi lián qīng bié   kān hán xiāo xiāo