题武陵洞五首

唐代 曹唐
此生终使此身闲,不是春时且要还。 寄语桃花与流水,莫辞相送到人间。 溪口回舟日已昏,却听鸡犬隔前村。 殷勤重与秦人别,莫使桃花闭洞门。 却恐重来路不通,殷勤回首谢春风。 白鸡黄犬不将去,且寄桃花深洞中。 桃花夹岸杳何之,花满春山水去迟。 三宿武陵溪上月,始知人世有秦时。 渡水傍山寻绝壁,白云飞处洞天开。 仙人来往无行迹,石径春风长绿苔。
shēng zhōng shǐ 使 shēn xián   shì chūn shí qiě yào hái
táo huā liú shuǐ   xiāng sòng dào rén jiān
kǒu huí zhōu hūn   què tīng quǎn qián cūn
yīn qín zhòng qín rén bié   shǐ 使 táo huā dòng mén
què kǒng chóng lái tōng   yīn qín huí shǒu xiè chūn fēng
bái huáng quǎn jiāng   qiě táo huā shēn dòng zhōng
táo huā jiā àn yǎo zhī   huā mǎn chūn shān shuǐ chí
sān xiǔ 宿 líng shàng yuè   shǐ zhī rén shì yǒu qín shí
shuǐ bàng shān xún jué   bái yún fēi chù dòng tiān kāi
xiān rén lái wǎng xíng   shí jìng chūn fēng zhǎng 绿 tái