题吴城山

宋代 文天祥
龙行人鬼外,神在地天间。 彭蠡石砮出,洞庭商舶还。 秋风黄鹄阔,春雨白鸥闲。 云际青如粟,河流接海山。
lóng xíng rén guǐ wài   shén zài tiān jiān
péng shí chū   dòng tíng shāng hái
qiū fēng huáng kuò   chūn bái ōu xián
yún qīng   liú jiē hǎi shān