题沩源

宋代 释德洪
临机不堕照,如水已知源。从此常流出,其声离语言。 算沙嗟意马,捉月笑情猿。若解提空印,休登立雪轩。
lín duò zhào   shuǐ zhī yuán cóng cháng liú chū   shēng yán    
suàn shā jiē   zhuō yuè xiào qíng yuán ruò jiě kōng yìn xiū   dēng xuě xuān