题韦少保静恭宅藏书洞

唐代 孟郊
高意合天制,自然状无穷。仙华凝四时,玉藓生数峰。 书秘漆文字,匣藏金蛟龙。闲为气候肃,开作云雨浓。 洞隐谅非久,岩梦诚必通。将缀文士集,贯就真珠丛。
gāo tiān zhì   rán zhuàng qióng xiān huá níng shí   xiǎn shēng shù fēng
shū wén   xiá cáng jīn jiāo lóng xián wéi hòu   kāi zuò yún nóng
dòng yǐn liàng fēi jiǔ   yán mèng chéng tōng jiāng zhuì wén shì   guàn jiù zhēn zhū cóng