题韦承总吴王故城下幽居(韦生,相门子孙)
才饱身自贵,巷荒门岂贫。韦生堪继相,孟子愿依邻。
夜思琴语切,昼情茶味新。霜枝留过鹊,风竹扫蒙尘。
郢唱一声发,吴花千片春。对君何所得,归去觉情真。
cái
才
bǎo
饱
shēn
身
zì
自
guì
贵
,
xiàng
巷
huāng
荒
mén
门
qǐ
岂
pín
贫
。
。
wéi
韦
shēng
生
kān
堪
jì
继
xiāng
相
,
mèng
孟
zǐ
子
yuàn
愿
yī
依
lín
邻
。
。
yè
夜
sī
思
qín
琴
yǔ
语
qiè
切
,
zhòu
昼
qíng
情
chá
茶
wèi
味
xīn
新
。
。
shuāng
霜
zhī
枝
liú
留
guò
过
què
鹊
,
fēng
风
zhú
竹
sǎo
扫
méng
蒙
chén
尘
。
。
yǐng
郢
chàng
唱
yī
一
shēng
声
fā
发
,
wú
吴
huā
花
qiān
千
piàn
片
chūn
春
。
。
duì
对
jūn
君
hé
何
suǒ
所
de
得
,
guī
归
qù
去
jué
觉
qíng
情
zhēn
真
。
。