题望远楼

宋代 黄裳
雕栏身有限,芳草意无穷。望尽天垂地,吟馀色入空。 锋铓千里岫,羽翼半天风。万象回头了,骈明亦梦中。
diāo lán shēn yǒu xiàn   fāng cǎo qióng wàng jǐn tiān chuí   yín kōng
fēng máng qiān xiù   bàn tiān fēng wàn xiàng huí tóu le   pián míng mèng zhōng