题王尉半竹

宋代 方岳
吾始过西斋,破於玉川屋。 中有山泽癯,雪灯共夜读。 秋声入雨听,手携墙下竹。 携锄斸荒苔,宁甘食无肉。 今春初行鞭,稍觉风月肃。 既成为诗喜,破奉起新筑。 旧闻君家猷,兴寄尚幽独。 一日无此君,亦自憎面目。 君其几代孙,秀色若可掬。 万事不挂口,翛然对寒玉。 城中寸金地,官舍迫林麓。 曾微百肘宽,难杂以花木。 尚遗一半何,留之与云宿。
shǐ guò 西 zhāi   chuān  
zhōng yǒu shān   xuě dēng gòng  
qiū shēng tīng   shǒu xié qiáng xià zhú  
xié chú zhǔ huāng tái   níng gān shí ròu  
jīn chūn chū xíng biān   shāo jué fēng yuè  
chéng wéi shī   fèng xīn zhù  
jiù wén jūn jiā yóu   xīng shàng yōu  
jūn   zēng miàn  
jūn dài sūn   xiù ruò  
wàn shì guà kǒu   xiāo rán duì hán  
chéng zhōng cùn jīn   guān shè lín  
céng wēi bǎi zhǒu kuān   nán huā  
shàng bàn   liú zhī yún 宿