题王叔明墨竹为郑叔度赋

明代 方孝孺
吴下王蒙艺且文,吴兴赵公之外孙。 黄尘飘荡今白发,典刑远矣风流存。 华亭朱芾称善画,每观蒙画必叹诧。 谓言妙处逼古人,世俗相传倍增价。 昔年夜到南屏山,高堂素壁五月寒。 壁间举目见修竹,烟雨冥漠蛟龙蟠。 呼童秉烛久不寐,细看醉墨王蒙字。 固知蒙也好天趣,画师岂解知其意。 分枝缀叶人所知,要外枝叶求神奇。 天机贵足不贵似,此事不可传诸师。 麟溪郑君好奇士,爱画犹能赏其趣。 呜呼!世间作者非不多,郑君甚少可奈何。
xià wáng méng qiě wén   xīng zhào gōng zhī wài sūn  
huáng chén piāo dàng jīn bái   diǎn xíng yuǎn fēng liú cún  
huá tíng zhū chēng shàn huà   měi guān méng huà tàn chà  
wèi yán miào chù rén   shì xiāng chuán bèi zēng jià  
nián dào nán píng shān   gāo táng yuè hán  
jiān jiàn xiū zhú   yān míng jiāo lóng pán  
tóng bǐng zhú jiǔ mèi   kàn zuì wáng méng  
zhī méng hǎo tiān   huà shī jiě zhī  
fēn zhī zhuì rén suǒ zhī   yào wài zhī qiú shén  
tiān guì guì shì   shì chuán zhū shī  
lín zhèng jūn hào shì   ài huà yóu néng shǎng  
  shì jiàn zuò zhě fēi duō   zhèng jūn shén shǎo nài