题王摩诘画袁邵公卧雪图

宋代 周紫芝
东京数人物,矫矫称袁公。经纶有能事,早岁初未逢。 何许结蓬茅,草树风淅沥。幽梦寄一椽,暮雪深几尺。 平田已无路,况复知公门。人言公苦寒,谓死宁当存。 鸣驺入空谷,暖律破寒冱。岂伊逢异人,天实起僵仆。 汉明号贤主,杖击无名郎。冤囚我自理,微绪渠当昌。 摩诘亦可人,六幅写奇事。浩荡怀远图,徘徊有佳思。 炎天挂空壁,一洗毛骨寒。意岂在冰雪,高风薄云端。
dōng jīng shù rén   jiǎo jiǎo chēng yuán gōng jīng lún yǒu néng shì zǎo   suì chū wèi féng    
jié péng máo   cǎo shù fēng yōu mèng chuán   xuě shēn chǐ    
píng tián   kuàng zhī gōng mén rén yán gōng hán wèi   níng dāng cún    
míng zōu kōng   nuǎn hán féng rén tiān   shí jiāng    
hàn míng hào xián zhǔ   zhàng míng láng yuān qiú wēi   dāng chāng    
jié rén   liù xiě shì hào dàng huái yuǎn 怀 pái   huái yǒu jiā    
yán tiān guà kōng   máo hán zài bīng xuě gāo   fēng báo yún duān