题罔极诗卷

元代 胡奎
华盖山头白云起,孝子呼天泪如水。梦隔庭闱四十年,心怀丘陇三千里。 白日短短云无根,有身莫报罔极恩。寒食梨花一杯酒,几家坟上见儿孙。 儿今食禄司成馆,俯视长江流不断。长江不断深复深,何如孝子罔极心。
huá gài shān tóu bái yún   xiào tiān lèi shuǐ mèng tíng wéi shí nián   xīn huái 怀 qiū lǒng sān qiān
bái duǎn duǎn yún gēn   yǒu shēn bào wǎng ēn hán shí huā bēi jiǔ   jiā fén shàng jiàn ér sūn
ér jīn shí chéng guǎn   shì cháng jiāng liú duàn cháng jiāng duàn shēn shēn   xiào wǎng xīn