题汪季路尚书所藏米元晖蒋山出云

宋代 楼钥
龙盘往昔名钟山,云起从龙意自闲。 肤雨须臾成戴帽,坐看膏雨满人间。
lóng pán wǎng míng zhōng shān   yún cóng lóng xián  
chéng dài mào   zuò kàn gāo mǎn rén jiān