题汪季路家藏吴彩鸾唐韵后

宋代 楼钥
旧说仙人吴彩鸾,日书切韵归毫端。 不应神速有如此,令人至今疑稗官。 相传此事三百载,谁知真迹俨然在。 笔精墨妙信入神,间以朱丹倍晶彩。 法言初为此韵时,賸裒文字觉后知。 宁知遂经谪仙手,讳字曾阙民与基。 经生矻矻尽精力,摩以岁月或可得。 动翰如飞犹恐迟,一日一挥出心画。 神仙之说云渺茫,仙凡配耦尤荒唐。 萧史弄玉乘凤去,蓝田空说容裴航。 文箫之遇真是否,岂此虚名传不朽。 五篇历历为全书,始信传闻是真有。 当时所直才五缗,于今千金价未均。 十年盖有数百本,未知几本传今人。 惜哉字画太纤细,后日传之知几岁。 只今已有字不全,欲镌翠珉固非易。 我踰七十方见之,暂借一观聊自怡。 平生愿见心便足,何必更谋身后为。
jiù shuō xiān rén cǎi luán   shū qiè yùn guī háo duān  
yīng shén yǒu   lìng rén zhì jīn bài guān  
xiāng chuán shì sān bǎi zǎi   shéi zhī zhēn yǎn rán zài  
jīng miào xìn shén   jiān zhū dān bèi jīng cǎi  
yán chū wèi yùn shí   shèng póu wén jué hòu zhī  
níng zhī suì jīng zhé xiān shǒu   huì céng quē mín  
jīng shēng jǐn jīng   suì yuè huò  
dòng hàn fēi yóu kǒng chí   huī chū xīn huà  
shén xiān zhī shuō yún miǎo máng   xiān fán pèi ǒu yóu huāng táng  
xiāo shǐ nòng chéng fèng   lán tián kōng shuō róng péi háng  
wén xiāo zhī zhēn shi fǒu   míng chuán xiǔ  
piān wèi quán shū   shǐ xìn chuán wén shì zhēn yǒu  
dāng shí suǒ zhí cái mín   jīn qiān jīn jià wèi jūn  
shí nián gài yǒu shù bǎi běn   wèi zhī běn chuán jīn rén  
zāi huà tài xiān   hòu chuán zhī zhī suì  
zhī jīn yǒu quán   juān cuì mín fēi  
shí fāng jiàn zhī   zàn jiè guān liáo  
píng shēng yuàn jiàn xīn biàn 便   gèng móu shēn hòu wèi