题望海亭亭在卧龙绝顶

宋代 陆游
瑞龙千丈何蜿蜒,苍鳞翠鬣翔江边。 路逢镜湖乃下驻,玩珠不去知何年。 七州元帅拥画戟,全家终日楼居仙。 霜笳一曲入银汉,碧瓦万叠浮岚烟。 其间望海最杰观,疏豁坐占蓬莱先。 风云变化几席上,蛟鼍出没阑干前。 手扪心房倚北斗,眼中万象俱森然。 尚书唤客共领略,远坊十里闻管弦。 从容赋诗出妙思,超绝欲拍微之肩。 坐中有客垂九十,追逐无路空自怜。 夜阑客散公归院,笙歌隐隐在半天。 向来老客今何处?菱唱三更起钓船。
ruì lóng qiān zhàng wān yán   cāng lín cuì liè xiáng jiāng biān  
féng jìng nǎi xià zhù   wán zhū zhī nián  
zhōu yuán shuài yōng huà   quán jiā zhōng lóu xiān  
shuāng jiā yín hàn   wàn dié lán yān  
jiān wàng hǎi zuì jié guān   shū huō zuò zhàn péng lái xiān  
fēng yún biàn huà shàng   jiāo tuó chū lán gān qián  
shǒu mén xīn fáng běi dǒu   yǎn zhōng wàn xiàng sēn rán  
shàng shū huàn gòng lǐng lüè   yuǎn fāng shí wén guǎn xián  
cóng róng shī chū miào   chāo jué pāi wēi zhī jiān  
zuò zhōng yǒu chuí jiǔ shí   zhuī zhú kōng lián  
lán sàn gōng guī yuàn   shēng yǐn yǐn zài bàn tiān  
xiàng lái lǎo jīn chǔ   líng chàng sān gēng diào chuán