题王复初所藏子昂临禊帖

宋代 陆文圭
昭陵玉函出人间,开平经今四百年。 永和远距贞观先,俯仰陈迹俱可怜。 古人学书如学仙,笑锋谁人玄之玄。 水晶宫裹佳公子,风流翰墨皆水然。 我评逸少非真逸,名载深谋并绝识。 独留兰纸博千金,似是艺成能掩德。 名士由来雁逼真,书空咄咄彼何人。 遗才流落稽山下,修竹娟娟万古春。
zhāo líng hán chū rén jiān   kāi píng jīng jīn bǎi nián  
yǒng yuǎn zhēn guàn xiān   yǎng chén lián  
rén xué shū xué xiān   xiào fēng shuí rén xuán zhī xuán  
shuǐ jīng gōng guǒ jiā gōng   fēng liú hàn jiē shuǐ rán  
píng shǎo fēi zhēn   míng zài shēn móu bìng jué shí  
liú lán zhǐ qiān jīn   shì shì chéng néng yǎn  
míng shì yóu lái yàn zhēn   shū kōng duō duō rén  
cái liú luò shān xià   xiū zhú juān juān wàn chūn