题王伯畏清心堂

宋代 汪炎昶
记语简以遒,饶舌泄幽秘。 洗尽闤闠腥,阐此林壑气。 日予炯灵台,颇已窥彷佛。 声利汹金鼓,耳目易烽燧。 未用死灰渠,我道故自异。 耿耿终莫易,当如浊时水。 浊匪却而澄,浊自靡所寄。 子本不避俗,而俗若子避。 共袖剥啄手,为子成僻邃。 任物解外梏,冥心蕴真诣。 亦子谢尘嚣,亦不臞吾意。 岂但静所守,经世可如是。
jiǎn qiú   ráo shé xiè yōu  
jǐn huán huì xīng   chǎn lín  
jiǒng líng tái   kuī páng  
shēng xiōng jīn   ěr fēng suì  
wèi yòng huī   dào  
gěng gěng zhōng   dāng zhuó shí shuǐ  
zhuó fěi què ér chéng   zhuó suǒ  
běn   ér ruò zi  
gòng xiù zhuó shǒu   wèi zi chéng suì  
rèn jiě wài   míng xīn yùn zhēn  
zi xiè chén xiāo    
dàn jìng suǒ shǒu   jīng shì shì