题王白云画

元代 贝琼
璚台人去后,麋鹿自成群。树湿才经雨,山昏又出云。 仙家三叠外,春水一支分。独坐扁舟客,棹歌时远闻。
qióng tái rén hòu   鹿 chéng qún shù shī 湿 cái jīng   shān hūn yòu chū yún
xiān jiā sān dié wài   chūn shuǐ zhī fēn zuò piān zhōu   zhào shí yuǎn wén