题桐叶

唐代 杜牧
去年桐落故溪上,把笔偶题归燕诗。江楼今日送归燕, 正是去年题叶时。叶落燕归真可惜,东流玄发且无期。 笑筵歌席反惆怅,明月清风怆别离。庄叟彭殇同在梦, 陶潜身世两相遗。一丸五色成虚语,石烂松薪更莫疑。 哆侈不劳文似锦,进趋何必利如锥。钱神任尔知无敌, 酒圣于吾亦庶几。江畔秋光蟾阁镜,槛前山翠茂陵眉。 樽香轻泛数枝菊,檐影斜侵半局棋。休指宦游论巧拙, 只将愚直祷神祇.三吴烟水平生念,宁向闲人道所之。
nián tóng luò shàng   ǒu guī yàn shī jiāng lóu jīn sòng guī yàn  
zhèng shì nián shí luò yàn guī zhēn   dōng liú xuán qiě
xiào yàn fǎn chóu chàng   míng yuè qīng fēng chuàng bié zhuāng sǒu péng shāng tóng zài mèng  
táo qián shēn shì liǎng xiāng wán chéng   shí làn sōng xīn gèng
duō chǐ láo wén shì jǐn   jìn zhuī qián shén rèn ěr zhī  
jiǔ shèng shù jiāng pàn qiū guāng chán jìng   kǎn qián shān cuì mào líng méi
zūn xiāng qīng fàn shù zhī   yán yǐng xié qīn bàn xiū zhǐ huàn yóu lùn qiǎo zhuō  
zhǐ jiāng zhí dǎo shén   . sān yān shuǐ píng shēng niàn   níng xiàng xián rén dào suǒ zhī