题天台山人山水图

元代 胡奎
天台之山四万八千丈,我昔飞梦登其颠。三更鸡鸣海水赤,白云万顷皆琼田。 长松如龙倚绝壁,飞瀑悬崖练花白。仙人邀我饭胡麻,洞府高寒留不得。 却从天姥蹋虹霓,独抱明河秋月归。别来此境不复到,空谷夜夜青猿啼。 丹丘有客持束绢,使我玩之神不倦。林峦暝色隔烟萝,仿佛当年梦中见。 故山桃花今有无,刘郎何不归仙都。刘郎何不归仙都,莫向人间寻画图。
tiān tāi zhī shān wàn qiān zhàng   fēi mèng dēng diān sān gēng míng hǎi shuǐ chì   bái yún wàn qǐng jiē qióng tián
cháng sōng lóng jué   fēi xuán liàn huā bái xiān rén yāo fàn   dòng gāo hán liú
què cóng tiān hóng   bào míng qiū yuè guī bié lái jìng dào   kōng qīng yuán
dān qiū yǒu chí shù juàn   shǐ 使 wán zhī shén juàn lín luán míng yān luó   fǎng 仿 dāng nián mèng zhōng jiàn
shān táo huā jīn yǒu   liú láng guī xiān dōu liú láng guī xiān dōu   xiàng rén jiān xún huà