题桃花夫人庙

宋代 徐照
一树桃花发,桃花即是君。 空祠临野水,何处觅行云。 事迹樵人说,炉香过客焚。 雨添碑上藓,难读古时文。
shù táo huā   táo huā shì jūn
kōng lín shuǐ   chǔ xíng yún
shì qiáo rén shuō   xiāng guò fén
tiān bēi shàng xiǎn   nán shí wén