题陶弘景移居图

元代 杨维桢
大奴担簦挈壶餐,小奴笼鸡约孤犭屯。 雪斑鹿前双婉娈,水云牯背三温黁。 中有玉立而长身,幅巾野服为何人?云是永明之隐君,身 有黑子七星文。 自从夜读《葛洪传》,便觉白日生青云。 解冠径挂神武门,蜜灵尚拜君王恩。 句容洞天元第八,茅家弟兄遁秦腊。 飞宫三接十二楼,下听华阳海声狭。 三朝人物半凋零,水丑木中文已成。 金牛脱络谁得棰,枯龟受灼宁生灵。 金沙丹饭饥可饷,山中犹嫌呼宰相。 从此移家金积东,满谷桃花隔秦壤。 画工何处访仙踪,修眉明目射方瞳。 可无鸡犬逐牛豕,栗橘葛皆家僮。 铁厓浮家妻子从,名山亦欲寻赤松。 华阳礼郎或相逢,清风唤起十八公,乞以玉笙双凤吹雌雄 。
dān dēng qiè cān   xiǎo lóng yuē quǎn tún  
xuě bān 鹿 qián shuāng wǎn luán   shuǐ yún bèi sān wēn nún  
zhōng yǒu ér cháng shēn   jīn wèi rén   yún shì yǒng míng zhī yǐn jūn   shēn
yǒu hēi zi xīng wén  
cóng hóng chuán biàn jué   bái 便 shēng qīng yún      
jiě guān jìng guà shén mén   líng shàng bài jūn wáng ēn  
róng dòng tiān yuán   máo jiā xiōng dùn qín  
fēi gōng sān jiē shí èr lóu   xià tīng huá yáng hǎi shēng xiá  
sān cháo rén bàn diāo líng   shuǐ chǒu zhōng wén chéng  
jīn niú tuō luò shuí chuí   guī shòu zhuó níng shēng líng  
jīn shā dān fàn xiǎng   shān zhōng yóu xián zǎi xiàng  
cóng jiā jīn dōng   mǎn táo huā qín rǎng  
huà gōng chǔ fǎng 访 xiān zōng   xiū méi míng shè fāng tóng  
quǎn zhú niú shǐ   jiē jiā tóng  
tiě jiā cóng   míng shān xún chì sōng  
huá yáng láng huò xiāng féng   qīng fēng huàn shí gōng   shēng shuāng fèng chuī xióng