题坦然斋

宋代 王绅
去古日以远,机巧日以生。纷纷任钩钜,无复存至诚。 孰知玄妙理,所贵在坦平。美人领斯趣,百虑帖然凝。 闭门谢往来,绝口轻纵横。但忻情意得,不识辱与荣。 浮云去复还,飘飖傍幽扃。好月不待招,清夜当户明。 幸有一尊酒,聊以娱吾情。悠悠身外事,居易复何营。
yuǎn   qiǎo shēng fēn fēn rèn gōu   cún zhì chéng    
shú zhī xuán miào   suǒ guì zài tǎn píng měi rén lǐng bǎi   tiē rán níng    
mén xiè wǎng lái   jué kǒu qīng zòng héng dàn xīn qíng de   shí róng    
yún huán   piāo yáo bàng yōu jiōng hǎo yuè dài zhāo qīng   dàng míng    
xìng yǒu zūn jiǔ   liáo qíng yōu yōu shēn wài shì   yíng