题唐兴寺湘江亭

宋代 张栻
寺废苍崖耸,江回远岸明。 风霜摧翰墨,岁月老丝缗。 兀坐知茶味,闲行忘去程。 长哦伊水句,回首右为情。
fèi cāng sǒng   jiāng huí yuǎn àn míng  
fēng shuāng cuī hàn   suì yuè lǎo mín  
zuò zhī chá wèi   xián xíng wàng chéng  
zhǎng ó shuǐ   huí shǒu yòu wéi qíng