题唐颓山风漪轩

宋代 苏庠
竹阴既疏明,流泉复清驶。佳响闻山禽,凉风澹然至。 幽人此安禅,阅世一嬉戏。何必周八垠,是中有能事。
zhú yīn shū míng   liú quán qīng shǐ jiā xiǎng wén shān qín liáng   fēng dàn rán zhì    
yōu rén ān chán   yuè shì zhōu yín shì   zhōng yǒu néng shì