题汤郎中玉峡

宋代 方岳
平擘苍崖破,晴空雪溜湍。 双湫岚气重,一派雨声寒。 自有云相伴,只消僧共看。 括芽春可煮,移鼎对巑屼。
píng bāi cāng   qíng kōng xuě liū tuān  
shuāng jiǎo lán zhòng   pài shēng hán  
yǒu yún xiāng bàn   zhǐ xiāo sēng gòng kàn  
kuò chūn zhǔ   dǐng duì cuán