题太湖竹轩

宋代 王之道
粉节储霜竞出篱,我来犹及笋生时。 清风一榻君休问,明月半窗予自知。
fěn jié chǔ shuāng jìng chū   lái yóu sǔn shēng shí
qīng fēng jūn xiū wèn   míng yuè bàn chuāng zhī