题苏中令家故物薛稷鹤

宋代 米芾
辽海来稀顾蝼蚁,仰霄孤唳留清耳。从容雅步在庭除,浩荡閒心存万里。 乘轩未失入佳谈,写真不妄传诗史。好艺心灵自不凡,臭秽功名皆一戏。 武功中令应天人,束发辽阳侍帝宸。连城照乘不称宝,黄图孔诰悉珍真。 百龄生我欲公起,九原萧萧松薿薿。得公遗物非不多,赏物怀贤心不已。
liáo hǎi lái lóu   yǎng xiāo liú qīng ěr cóng róng zài tíng chú hào   dàng xián xīn cún wàn    
chéng xuān wèi shī jiā tán   xiě zhēn wàng chuán shī shǐ hǎo xīn líng fán chòu   huì gōng míng jiē    
gōng zhōng lìng yìng tiān rén   shù liáo yáng shì chén lián chéng zhào chéng chēng bǎo huáng   kǒng gào zhēn zhēn    
bǎi líng shēng gōng   jiǔ yuán xiāo xiāo sōng gōng fēi duō shǎng   huái xián 怀 xīn