题苏上人庵前古松

宋代 朱晞颜
人生百岁间,忧患长苦半。况乃万境殊,天咎不可玩。 每思山水佳,安得一汗漫。信知樗散姿,天意良有惮。 日师古佛流,一慧破诸暗。颇资象教力,春花悟空幻。 露袒憩长松,老结林下伴。风寒梵呗腾,日夕钗影乱。 谁将露电身,植此冰雪干。似闻入山初,苍髯手堪挽。 只今根下苓,磊砢凫鹤满。颓光倘能延,俗骨安可换。 慎勿假斧斤,绋缚共一爨。
rén shēng bǎi suì jiān   yōu huàn zhǎng bàn kuàng nǎi wàn jìng shū tiān   jiù wán    
měi shān shuǐ jiā   ān hàn màn xìn zhī chū sàn tiān 姿   liáng yǒu dàn    
shī liú   huì zhū àn xiàng jiào chūn   huā kōng huàn    
tǎn cháng sōng   lǎo jié lín xià bàn fēng hán fàn bài téng   chāi yǐng luàn    
shuí jiāng diàn shēn   zhí bīng xuě gàn shì wén shān chū cāng   rán shǒu kān wǎn    
zhī jīn gēn xià líng   lěi luǒ mǎn tuí guāng tǎng néng yán   ān huàn    
shèn jiǎ jīn   gòng cuàn