题孙逸人山居

唐代 杜牧
长悬青紫与芳枝,尘刹无应免别离。马上多于在家日, 樽前堪忆少年时。关河客梦还乡远,雨雪山程出店迟。 却羡高人终此老,轩车过尽不知谁。
zhǎng xuán qīng fāng zhī   chén shā yīng miǎn bié shàng duō zài jiā  
zūn qián kān shào nián shí guān mèng huán xiāng yuǎn   xuě shān chéng chū diàn chí
què xiàn gāo rén zhōng lǎo   xuān chē guò jǐn zhī shuí