题孙方叔石泉亭

宋代 黎廷瑞
君不见山上石,可以搘明堂而柱宣室。 又不见石上泉,可以苏大旱而至丰年。 君隐非山隐於市,安有万丈苍崖千太水。 自言掇拾累巉岩,更复停瀦引清泚。 朝霏淡淡苔藓生,暮雨潇潇蛙黾喜。 餐松啖柏吾齿可以砺,誉尧非桀吾耳可以洗。 君家鼻祖子荆子,千年家法应如此。 一丘一壑真自足,坐守风烟终局促。 欲友子驾两黄鹄,香炉峰头看飞瀑。
jūn jiàn shān shàng shí   zhī míng táng ér zhù xuān shì
yòu jiàn shí shàng quán   hàn ér zhì fēng nián
jūn yǐn fēi shān yǐn shì   ān yǒu wàn zhàng cāng qiān tài shuǐ
yán duō shí lèi chán yán   gèng tíng zhū yǐn qīng
cháo fēi dàn dàn tái xiǎn shēng   xiāo xiāo miǎn
cān sōng dàn bǎi chǐ 齿   yáo fēi jié ěr
jūn jiā jīng   qiān nián jie yīng
qiū zhēn   zuò shǒu fēng yān zhōng
yǒu zi jià liǎng huáng   xiāng fēng tóu kàn fēi