题孙倅面山轩诗

宋代 朱翌
举头直北看青山,低头真下觑黄卷。 黄卷辛勤有时厌,青山於人保不变。 山作主人我为客,主人看客长不倦。 今代风流漱石公,吏事直以儒雅缘。 一丘一壑在胸中,尘土污人聊举扇。 开门抆拭旧题傍,坐与乌经通一线。 近因秋雨骋此君,更倚岁寒为外援。 贱子与世多背驰,只有青山存半面。 莫嫌剥啄时扣门,要是绨袍故人恋。
tóu zhí běi kàn qīng shān   tóu zhēn xià huáng juǎn  
huáng juǎn xīn qín yǒu shí yàn   qīng shān rén bǎo biàn  
shān zuò zhǔ rén wèi   zhǔ rén kàn cháng juàn  
jīn dài fēng liú shù shí gōng   shì zhí yuán  
qiū zài xiōng zhōng   chén rén liáo shàn  
kāi mén wěn shì jiù bàng   zuò jīng tōng xiàn 线  
jìn yīn qiū chěng jūn   gèng suì hán wèi wài yuán  
jiàn shì duō bèi chí   zhǐ yǒu qīng shān cún bàn miàn  
xián zhuó shí kòu mén   yào shì páo rén liàn