题嵩高云气图为工部王子邕赋

元代 刘崧
颍川阳城之间,乃有云气郁然而干天。中峰拔地九千丈,三面侧叠开青莲,云是嵩高之层巅。 扪柳掠井当星躔,往往白日朝群仙。复有东西二石室,洞穴窈窕相钩连。 天风吹雨不到地,石髓如泥流紫烟。但见瑶林琪树纷百千,朱楼绮阁丹碧悬。 美人绿发垂两肩,手持玄文驾飞軿。欲往从之嗟渺绵,似听流水㶁㶁鸣丝弦。 仙游杳漠今几年,清梦忽堕新图前。玉光下起崖石底,松顶上出飞鸿边。 山中古路广以平,秦车汉骑何翩翩。徒闻金丹閟石检,尘土世人安得传。
yǐng chuān yáng chéng zhī jiān   nǎi yǒu yún rán ér gàn tiān zhōng fēng jiǔ qiān zhàng sān   miàn dié kāi qīng lián yún   shì sōng gāo zhī céng diān    
mén liǔ lüè jǐng dāng xīng chán   wǎng wǎng bái cháo qún xiān yǒu dōng èr 西 shí shì dòng   xué yǎo tiǎo xiāng gōu lián    
tiān fēng chuī dào   shí suǐ liú yān dàn jiàn yáo lín shù fēn bǎi qiān zhū   lóu dān xuán    
měi rén 绿 chuí liǎng jiān   shǒu chí xuán wén jià fēi píng 軿 wǎng cóng zhī jiē miǎo mián shì   tīng liú shuǐ guó guó míng xián    
xiān yóu yǎo jīn nián   qīng mèng duò xīn qián guāng xià shí sōng   dǐng shàng chū fēi hóng biān 鸿    
shān zhōng guǎng 广 píng   qín chē hàn piān piān wén jīn dān shí jiǎn chén   shì rén ān chuán