题四无禅师

清代 陈恭尹
邀瀑孤亭上,安禅尚少年。旧游成梦幻,一悟彻人天。 古貌何超绝,真机但默然。老来诗更好,都任世间传。
yāo tíng shàng   ān chán shàng shào nián jiù yóu chéng mèng huàn   chè rén tiān    
mào chāo jué   zhēn dàn rán lǎo lái shī gèng hǎo dōu   rèn shì jiān chuán