题思禅寺上方

唐代 独孤及
溪口闻法鼓,停桡登翠屏。攀云到金界,合掌开禅扃。 郁律众山抱,空濛花雨零。老僧指香楼,云是不死庭。 眇眇於越路,茫茫春草青。远山喷百谷,缭绕驰东溟。 目极道何在,境照心亦冥。騞然诸根空,破结如破瓶。 下视三界狭,但闻五浊腥。山中有良药,吾欲隳天形。
kǒu wén   tíng ráo dēng cuì píng pān yún dào jīn jiè   zhǎng kāi chán jiōng
zhòng shān bào   kōng méng huā líng lǎo sēng zhǐ xiāng lóu   yún shì tíng
miǎo miǎo yuè   máng máng chūn cǎo qīng yuǎn shān pēn bǎi   liáo rào chí dōng míng
dào zài   jìng zhào xīn míng huō rán zhū gēn kōng   jié píng
xià shì sān jiè xiá   dàn wén zhuó xīng shān zhōng yǒu liáng yào   huī tiān xíng