题书后寄行人诗

南北朝 鲍令晖
自君之出矣,临轩不解颜。砧杵夜不发,高门昼恒关。 帐中流熠耀,庭前华紫兰。物枯识节异,鸿来知客寒。 游用暮冬尽,除春待君还。
jūn zhī chū   lín xuān jiě yán zhēn chǔ   gāo mén zhòu héng guān
zhàng zhōng liú yào 耀   tíng qián huá lán shí jié   hóng 鸿 lái zhī hán
yóu yòng dōng jǐn   chú chūn dài jūn hái