题霜杰集

宋代 朱熹
先生人物魏晋间,题诗便欲倾天悭。向来无地识眉宇,今日天遣窥波澜。 平生尚友陶彭泽,未肯轻为折腰客。胸中合处不作难,霜下风姿自奇特。 小儒阅阀金匮书,不滞周南滞海隅。枌榆连阴一见晚,何当挽袖凌空虚。
xiān sheng rén wèi jìn jiān   shī biàn 便 qīng tiān qiān xiàng lái shí méi jīn   tiān qiǎn kuī lán    
píng shēng shàng yǒu táo péng   wèi kěn qīng wèi zhé yāo xiōng zhōng chù zuò nán shuāng   xià fēng 姿    
xiǎo yuè jīn guì shū   zhì zhōu nán zhì hǎi fén lián yīn jiàn wǎn   dāng wǎn xiù líng kōng