题寿乐堂用东坡韵赠杨元宾佥判

宋代 王十朋
蓬莱阁下苍龙古,万壑千岩拥仙府。寿乐堂西面卧龙,壑月岩风满窗户。 苍松溜雨大十围,绿水浮荷深一股。作堂主人久黄壤,仁智风犹似邹鲁。 诗仙骑龙已上天,妙句光芒照寰宇。青山偃蹇只如昔,高处去天无尺五。 杨侯淮泗老儒学,文字撑肠笔风雨。朅来赞幕古东州,要与青山作盟主。 虚堂宴坐饱风月,此外一毫端不取。它日从公物外游,贝阙珠宫酌琼乳。
péng lái xià cāng lóng   wàn qiān yán yōng xiān shòu 寿 táng 西 miàn lóng   yuè yán fēng mǎn chuāng hu
cāng sōng liū shí wéi   绿 shuǐ shēn zuò táng zhǔ rén jiǔ huáng rǎng   rén zhì fēng yóu shì zōu
shī xiān lóng shàng tiān   miào guāng máng zhào huán qīng shān yǎn jiǎn zhī   gāo chù tiān chǐ
yáng hóu huái lǎo xué   wén chēng cháng fēng qiè lái zàn dōng zhōu   yào qīng shān zuò méng zhǔ
táng yàn zuò bǎo fēng yuè   wài háo duān cóng gōng wài yóu   bèi què zhū gōng zhuó qióng