题石子溪亭

宋代 李新
怪事年来一秃翁,懒能挥涕谢途穷。 归心岂但杜鹃劝,官味正嫌玄酒浓。 枯叶展开蚕命老,山花飞尽蝶家空。 愿从春社田塍饮,内史而今要治聋。
guài shì nián lái wēng   lǎn néng huī xiè qióng
guī xīn dàn juān quàn   guān wèi zhèng xián xuán jiǔ nóng
zhǎn kāi cán mìng lǎo   shān huā fēi jǐn dié jiā kōng
yuàn cóng chūn shè tián chéng yǐn   nèi shǐ ér jīn yào zhì lóng