题师吴堂

宋代 黄公度
夫子贤尧舜,老彭尝窃比。 郯子及师襄,下问曾不耻。 河汾一书生,自谓圣复起。 西京投阁士,敢与孟轲齿。 古人取名廉,后人取名侈。 谁知今人中,复见古君子。 方君帅南越,千载少伦拟。 燕居榜师吴,一谦具四美。 隐之经石门,得名一杯水。 伯始万事优,可但清而已。 官曹服公德,廉仁革贪鄙。 民俗陶公化,淳厚胜奸宄。 蛮獠畏公威,折箠制千里。 老猾惮公明,束手敢干纪。 三城有馀力,一堂仍旧址。 裘带自清闲,宾僚多燕喜。 惟昔开元相,勋业照青史。 胸蟠活国计,试手曾向此。 我公廊庙具,劳外亦久矣。 尺一趣归装,高蹈广平轨。
xián yáo shùn   lǎo péng cháng qiè  
tán zi shī xiāng   xià wèn céng chǐ  
fén shū shēng   wèi shèng  
西 jīng tóu shì   gǎn mèng chǐ 齿  
rén míng lián   hòu rén míng chǐ  
shéi zhī jīn rén zhōng   jiàn jūn zi  
fāng jūn shuài nán yuè   qiān zǎi shǎo lún  
yàn bǎng shī   qiān měi  
yǐn zhī jīng shí mén   míng bēi shuǐ  
shǐ wàn shì yōu   dàn qīng ér  
guān cáo gōng   lián rén tān  
mín táo gōng huà   chún hòu shèng jiān guǐ  
mán liáo wèi gōng wēi   zhé chuí zhì qiān  
lǎo huá dàn gōng míng   shù shǒu gǎn gàn  
sān chéng yǒu   táng réng jiù zhǐ  
qiú dài qīng xián   bīn liáo duō yàn  
wéi kāi yuán xiāng   xūn zhào qīng shǐ  
xiōng pán huó guó   shì shǒu céng xiàng  
gōng láng miào   láo wài jiǔ  
chǐ guī zhuāng   gāo dǎo guǎng 广 píng guǐ