题史髯诗卷后二首

宋代 陈造
平生一士万金多,更恨诗人饿涧薖。 羁旅忽成开笑口,软红尘底得阴何。
píng shēng shì wàn jīn duō   gèng hèn shī rén è 饿 jiàn  
chéng kāi xiào kǒu   ruǎn hóng chén yīn