题石碛明因院因李端叔韵

宋代 王之道
楚汉干戈地,岿然见此山。 艰难思帝业,牢落漫禅关。 野鸟惊人散,江湖到岸边。 明朝又东去,空羡阿师閒。
chǔ hàn gān   kuī 岿 rán jiàn shān
jiān nán   láo luò màn chán guān
niǎo jīng rén sàn   jiāng dào àn biān
míng cháo yòu dōng   kōng xiàn ā shī xián