题诗卷

宋代 程公许
嚼雪哦诗格外清,谁令失脚入红尘。 锦囊二十篇中景,长与西山面目亲。
jué xuě ó shī wài qīng   shuí lìng shī jiǎo hóng chén  
jǐn náng èr shí piān zhōng jǐng   zhǎng 西 shān miàn qīn