题诗境楼

宋代 顾逢
白昼钩帘坐,湖山静里看。 分明吟世界,尽在此阑干。 妙处写不就,题来句转难。 几回风雪际,遥忆灞桥寒。
bái zhòu gōu lián zuò   shān jìng kàn  
fēn míng yín shì jiè   jǐn zài lán gān  
miào chù xiě jiù   lái zhuǎn nán  
huí fēng xuě   yáo qiáo hán