题沈启南画林居图和韵专诸要离

明代 王世贞
春风荡乡国,遍地成小草。岂不养浮名,末路难自保。 清泉激幽赏,长松托遥抱。念彼先达迹,空为后人悼。 青山一见属,方知此图好。便欲移住之,与山长不老。 绝胜中书堂,二十有四考。以为黄鹤樵,此樵叶图早。 是故必隐沦,白石翁所造。
chūn fēng dàng xiāng guó   biàn chéng xiǎo cǎo yǎng míng   nán bǎo    
qīng quán yōu shǎng   cháng sōng tuō yáo bào niàn xiān kōng   wèi hòu rén dào    
qīng shān jiàn shǔ   fāng zhī hǎo biàn 便 zhù zhī   shān cháng lǎo    
jué shèng zhōng shū táng   èr shí yǒu kǎo wéi huáng qiáo   qiáo zǎo    
shì yǐn lún   bái shí wēng suǒ zào