题深甫所种树

宋代 刘敞
中庭却埽无馀地,怜君种树还有意。重阴覆屋千尺时,徙坐读书殊可喜。 似君秀骨不易攀,当援桂枝星汉间。岂能玩此便自老,尘俗纷纷聊闭关。
zhōng tíng què sào   lián jūn zhòng shù hái yǒu zhòng yīn qiān chǐ shí   zuò shū shū
shì jūn xiù pān   dāng yuán guì zhī xīng hàn jiān néng wán biàn 便 lǎo   chén fēn fēn liáo guān